News
21/08/2026
Lần đầu tiên trong lịch sử, một ly cà phê lại khiến cả xã hội tranh luận nhiều đến vậy. Nghị định 134/2026/NĐ-CP về phí bản quyền âm nhạc tại quán cà phê, nhà hàng đã khiến mạng xã hội dậy sóng. Người đùa sẽ có thêm món “Nghe nhạc theo yêu cầu, phụ thu 10.000 đồng, phát kèm tai nghe”; người đề xuất mở nhạc AI “không ai sở hữu”; có người còn hài hước hơn, bảo để nhân viên thay nhau hát karaoke cho khách nghe.Tôi thì nhìn sự việc này ở một góc khác, liệu Việt Nam đã sẵn sàng bước vào nền kinh tế sáng tạo hay chưa? Và nếu chi phí phát nhạc có bản quyền tăng lên, các quán chuyển sang nhạc AI xảy ra trên diện rộng, thì chính sách vốn được sinh ra để bảo vệ nhạc sĩ, ca sĩ có vô tình đẩy họ ra khỏi không gian công cộng, nơi vốn dĩ là kênh lan tỏa tự nhiên, miễn phí và hiệu quả mà không một chiến dịch marketing nào mua được không.
• Nghị định 134/2026: Không phải luật mới, mà là phép thử về sự minh bạch.
Nhiều người tưởng từ 1/7/2026, Nhà nước mới bắt đầu thu tiền bản quyền khi quán mở nhạc. Không phải vậy. Nghĩa vụ này đã tồn tại trong Luật Sở hữu trí tuệ từ trước. Điều thay đổi lần này chỉ là công thức tính phí được chuẩn hóa, cơ chế thực thi rõ ràng hơn, và việc thu – chia tiền bản quyền buộc phải minh bạch.
Nói cách khác, luật không mới. Cái mới là lần đầu tiên luật được gọi tên nghiêm túc, kèm chế tài rõ ràng: nếu cơ sở kinh doanh không trả tiền bản quyền trong vòng 90 ngày kể từ khi bắt đầu phát nhạc, thì buộc phải dừng phát; nếu vẫn cố tình mở sau thời hạn đó, thì mức phạt hành chính từ 10-15 triệu đồng với cá nhân, và gấp đôi với tổ chức. Và phản ứng của dư luận, xét cho cùng, không đến từ việc luật khắt khe, mà đến từ ba khoảng trống rất cụ thể: hàng loạt bài đăng mạng xã hội với tiêu đề giật gân đã lan truyền trước khi thông tin chính thống kịp giải thích; thói quen coi âm nhạc là thứ “có sẵn, miễn phí” đã ăn sâu suốt nhiều năm; và sự nhầm lẫn phổ biến giữa quyền nghe nhạc cá nhân với quyền phát nhạc công khai trong không gian kinh doanh.
Nhưng nếu nhìn kỹ hơn vào cơn sóng tranh luận, sẽ thấy điều đáng bàn chưa bao giờ nằm ở số tiền. Nếu chỉ tính con số, phần lớn quán sẽ trả từ vài trăm nghìn đến vài triệu đồng mỗi năm, chỉ những mô hình lớn mới chạm mức tối đa hơn 20 triệu đồng… chắc chắn không phải khoản chi đủ sức làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh. Điều thực sự khiến chủ quán bối rối là “Đóng cho ai?”, “Một lần hay nhiều lần?”, “Trả Spotify Premium rồi có phải đóng thêm không?”.
Trên thực tế, tiền bản quyền phải đóng cho hai đầu mối độc lập: Trung tâm Bảo vệ Quyền tác giả Âm nhạc Việt Nam (VCPMC), đại diện cho nhạc sĩ, tác giả; và Hiệp hội Công nghiệp Ghi âm Việt Nam (RIAV), đại diện cho nhà sản xuất bản ghi và người biểu diễn, một cơ chế hai đầu mối mà không nhiều chủ quán được biết đến trước khi luật gây chú ý. Trong quản trị truyền thông, tôi gọi đó là chi phí của sự bất định – và nó thường đáng sợ hơn chi phí tài chính, vì nó ăn mòn niềm tin vào chính sách trước cả khi người ta kịp tuân thủ. Một chính sách đúng nhưng được truyền thông kém sẽ dễ bị hiểu sai thành một chính sách sai.

• Âm nhạc chưa bao giờ miễn phí – và phản ứng của dư luận chính là câu trả lời
Một quán cà phê sẵn sàng chi hàng trăm triệu đồng cho nội thất, ánh sáng, điều hòa, máy pha cà phê… những thứ hữu hình, đo đếm được, nhưng lại rất khó chấp nhận trả tiền cho thứ vô hình khiến khách ở lại lâu nhất, quay lại nhiều nhất, đó là cảm xúc mà âm nhạc tạo ra. Người ta mặc định rằng chỉ cần mở YouTube là đã “có nhạc miễn phí”. Sự thật là cái giá đó không hề biến mất. Nó chỉ đang được người sáng tạo âm thầm gánh hộ, năm này qua năm khác, cho đến khi có một nghị định buộc chúng ta phải nhìn thẳng vào nó.
Và cách xã hội phản ứng trước sự thật đó, với tôi, còn đáng giá hơn cả bản thân chính sách. Là người làm truyền thông, tôi quan tâm đến cách công chúng phản ứng hơn cả bản thân chính sách. Chỉ trong vài ngày, hàng trăm meme, video, bình luận hài hước ra đời quanh chuyện “tai nghe”, “nhạc AI”, “karaoke tự biên tự diễn”. Đó không phải sự giận dữ. Đó là sự sáng tạo.
Với người làm chiến lược truyền thông, đó là tín hiệu cực kỳ quý. Một xã hội chọn cách đùa thay vì chống đối là một xã hội sẵn sàng đối thoại, miễn là chính sách được giải thích đúng cách, đúng lúc, đúng kênh. Đáng tiếc, phần giải thích ấy đến sau khi sự hoang mang đã lan rộng, thay vì đi trước nó. Đây là bài học không chỉ cho ngành âm nhạc, mà cho bất kỳ chính sách nào muốn được công chúng đón nhận thay vì né tránh.
• Từ nghịch lý AI đến niềm tin: bản quyền bền vững phải được xây chứ không phải bị ép.
Đây là phần tôi cho là quan trọng nhất, vì gần như chưa ai bàn tới nghiêm túc. Khi chi phí phát nhạc có bản quyền tăng lên, phản xạ tự nhiên của nhiều quán nhỏ là chuyển sang nhạc AI hoặc nhạc nền vô danh, miễn phí. Nếu điều đó xảy ra trên diện rộng, chính sách được sinh ra để bảo vệ nhạc sĩ, ca sĩ lại vô tình đẩy họ ra khỏi không gian công cộng, nơi vốn dĩ là kênh lan tỏa tự nhiên, hiệu quả và miễn phí nhất mà không một chiến dịch marketing nào mua được.
Không ít nghệ sĩ thẳng thắn thừa nhận, họ vui khi bài hát của mình vang lên ở quán cà phê, vì đó chính là quảng bá. Vậy nên câu hỏi thật sự không phải “có nên thu phí hay không”, mà là làm sao thiết kế chính sách để nhạc thật, nhạc có chủ, vẫn là lựa chọn dễ dàng nhất, chứ không phải lựa chọn tốn kém nhất. Đây là bài toán mà nhà làm luật, tổ chức quản lý quyền tác giả và cả ngành công nghiệp âm nhạc cần giải trước khi nó trở thành nghịch lý không thể gỡ.
Và câu trả lời cho bài toán đó, theo tôi, nằm ở một nguyên tắc duy nhất: không có hệ thống bản quyền nào bền vững nếu nó chỉ dựa vào chế tài. Doanh nghiệp cần biết tiền mình đóng đi đâu. Nghệ sĩ cần biết tác phẩm của mình được khai thác ở đâu, nhận lại bao nhiêu, minh bạch đến từng đồng. Một hệ thống bản quyền tốt không phải hệ thống thu được nhiều tiền nhất. Đó là hệ thống khiến người ta sẵn sàng trả tiền vì tin vào sự công bằng chứ không phải vì sợ bị phạt.
Câu chuyện tiền bản quyền ở một quán cà phê, xét cho cùng, chỉ là phiên bản thu nhỏ của một câu hỏi lớn hơn nhiều: liệu Việt Nam đã sẵn sàng bước vào giai đoạn mà nội dung số, truyền thông, AI và các ngành công nghiệp sáng tạo trở thành động lực tăng trưởng thật sự, hay vẫn đang loay hoay ở giai đoạn coi sáng tạo là thứ “có sẵn, không mất tiền”?
Đó cũng là lý do tôi và TRIHD, trong suốt hành trình làm truyền thông và đào tạo nhân lực cho ngành công nghiệp sáng tạo, luôn theo đuổi một niềm tin duy nhất: khi người sáng tạo được bảo vệ đúng cách, doanh nghiệp được hướng dẫn rõ ràng, và công chúng được đối thoại thay vì áp đặt, đó mới là lúc cả hệ sinh thái, từ nhạc sĩ đến chủ quán, từ chính sách đến ly cà phê… cùng nhau trưởng thành.
ThS. Hoàng Thị Thanh Hằng
Phó Viện trưởng Viện Phát triển KHCN & GD
Chủ tịch kiêm Giám đốc Điều hành TRIHD
#GócNhìnChuyênGia #HoàngThịThanhHằng #TRIHD #BảnQuyềnÂmNhạc #KinhTếSángTạo #NghịĐịnh134 #FnBVietnam #NhạcAI
(Xem thêm bài viết cùng chủ đề: GÓC NHÌN CHUYÊN GIA: ĐỪNG SỢ “NÃO BỎNG NGÔ” – HÃY SỢ MỘT NGÀY CHÚNG TA KHÔNG CÒN MUỐN SUY NGHĨ NỮA)
_________________________________
_________________________________
📞 Liên hệ ngay với chúng tôi để được tư vấn chi tiết:
🔹 Hotline: 0979 892 873 (Zalo)
🔹 Email: info@trihd.vn
🔹 Website: www.trihd.vn
🔹 Fanpage: www.facebook.com/TRIHD.CreativeMediaEcosystem
🔹 Địa chỉ: Tầng 3, Toà nhà VOV – Số 7 Nguyễn Thị Minh Khai, Phường Sài Gòn, TP.HCM
TRIHD – ĐỒNG HÀNH CÙNG THÀNH CÔNG CỦA BẠN!


Pingback: GÓC NHÌN CHUYÊN GIA: CREATOR ECONOMY BƯỚC SANG GIAI ĐOẠN 2 - TỪ XÂY KÊNH ĐẾN XÂY DOANH NGHIỆP.