Host: Cao Minh Thiên Tùng
Khách mời: Đỗ Hoàng Thanh Trúc, Nguyễn Thảo Ngân

Thiên Tùng: Câu hỏi đầu tiên mà Tùng muốn hỏi là có bao giờ bạn nói dối bố mẹ không?
Thảo Ngân: Đứa nào nói không là đứa đó xạo.
Thiên Tùng: Đúng.
Thanh Trúc: Mình cũng vậy. Vì mình rất thường xuyên nói dối bố mẹ.
Thiên Tùng: Vậy thì nói dối về những vấn đề gì nhỉ?
Thanh Trúc: Mình hay nói dối về những vấn đề như là chuyện học tập. Vì nhiều khi bố mẹ không cho mình đi thi. Mình lén thi.
Thiên Tùng: Ồ! Thi gì Trúc nhỉ?
Thanh Trúc: Vì bố mẹ không muốn mình học nhiều. Chỉ là học vừa đủ thôi. Nhưng mình muốn học nhiều nên có những cuộc thi giống như là học sinh giỏi cấp thành phố, cuộc thi xuyên quốc gia, bla bla bla các thứ.
Thiên Tùng: Bạn trốn bố mẹ đi thi luôn?

Thanh Trúc: Bố mẹ chỉ cần học sinh giỏi là được. Còn mình lại muốn học sinh xuất sắc.
Thảo Ngân: Học sinh khá cũng được mà?
Thanh Trúc: Không! Tùy theo mỗi người chứ. Tùy theo quan điểm nữa.
Thiên Tùng: Vậy tần suất nói dối bố mẹ có thường xuyên không?
Thanh Trúc: Chỉ có những cuộc thi bố mẹ không cho thi mình mới nói dối thôi. Mình ít khi nào nói dối lắm. Tại vì giống như bữa nay có tham gia một chương trình rất là vui khỏe, mình cũng có nói với bố mẹ.
Thảo Ngân: Với mình, chuyện nói dối nhiều quá không đếm được. Mình sẽ giả bộ là con ngoan hiền trong gia đình. Mình nói mình sẽ không hẹn hò với ai cả. Nhưng sự thật là có. Chứ giờ mình đi học, mình tiếp xúc với bao nhiêu người mà chẳng lẽ mình không có tình cảm với ai được. Đúng không?
Thiên Tùng: Đúng rồi.
Thảo Ngân: Đúng rồi. Người ta nói không là người ta nói xạo.
Thiên Tùng: Chỉ cần mình giữ mình là được rồi.
Thảo Ngân: Mình là cô gái ngoan hiền mà. Chuyên học hành dôi lúc mình sẽ bị điểm kém môn này môn kia nhưng mà mình vẫn nói là mình điểm cao. Điểm kém đợt này đợt sau gỡ được mà. Với lại cái chuyện như bạn Trúc nói á là thi học sinh giỏi cấp thành phố mà bố mẹ không cho. Riêng bố mẹ mình thì không. Bố mẹ mình rất là hãnh diện “Trời ơi! Con gái tui đi thi học giỏi. Con gái tui đi thi học sinh chuyên địa nè. Trời ơi! Con gái tui sắp đi thi cấp thành phố đó.”
Thiên Tùng: Nhắc đến vấn đề tình yêu, có rất nhiều phụ huynh bảo “Mày yêu rồi điểm số của mày sẽ sa sút.” Tùng thấy câu nói đó không đúng một chút nào hết luôn. Vì cho dù Tùng có như nào thì điểm số nó vẫn ở mức đó. Nên là mẹ Tùng cũng khá thoải mái về chuyện đó.
Thanh Trúc: Vậy Tùng có quen ai chưa?

Thiên Tùng: Cuộc đời Tùng chưa quen ai bao giờ.
Thanh Trúc: Thôi Tùng đừng xạo.
Thiên Tùng: Tùng là cậu bé còn trong trắng lắm.
Thảo Ngân: Chắc bố mẹ coi số này xong chắc chém đầu tui luôn đó.
Thiên Tùng: Vậy lời nói dối gần đây nhất của mọi người là gì? Ngân trước đi.
Thảo Ngân: Sao nhớ được. Nhiều lắm.
Thiên Tùng, Thanh Trúc: Nhiều vậy luôn đó hả?
Thảo Ngân: Mình đâu thể giữ niềm tự hào cho bố mẹ hoài được. Giống như là mình sao cứ học xuất sắc môn này hoài được. Đương nhiên sẽ có những biến động. Lời nói dối sao nhớ được trời. Mình là con người dễ quên.

Thiên Tùng: Vậy còn Trúc?
Thanh Trúc: Bố mẹ định hướng cho mình làm công an. Nhưng mình thích theo ngành MC. Đó là sở thích thôi chứ không phải là ước mơ.
Thảo Ngân: Trời bà lật lọng ghê. Bà vừa nói bà muốn làm diễn viên xong.
Thanh Trúc: Tui nói là tui muốn làm MC cơ. Tui đã nói từ lúc tui bắt đầu tham gia chương trình này rồi.
Thiên Tùng: Vậy là tất cả chúng ta đã từng nói dối rồi. Chúng ta sẽ không ngần ngại khi chia sẻ chúng phải không nào? Vậy bây giờ chúng ta hãy cùng xem coi vì sao chúng ta lại hành xử như vậy nhé. Vậy theo Trúc và Ngân mình có thể nói dối chuyện gì được. Hay mình muốn thì cứ nói dối thôi.
Thảo Ngân: Nói dối thì cũng phải tùy chuyện mà nói. Đặc biệt những chuyện khá tế nhị. Như là chuyện về hoàn cảnh gia đình. Thì Tùng biết phim Dek Mai không? Cô gái đến từ hư vô đó. Mình có coi phim đó nói về tình trạng học đường. Trong đó có tập một bạn học sinh nói dối về hoàn cảnh gia đình mình. Nói gia đình mình giàu có lắm nhưng thật chất là nghèo khổ. Sau đó bố mẹ Tùng phải trả giá nhiều.
(Thiên Tùng ngạc nhiên)

Thảo Ngân: Xin lỗi.
Thiên Tùng: Trời ơi sao vậy.
Thảo Ngân: Bố mẹ của anh nhân vật chính đó phải trả giá nhiều chuyện. Thậm chí nhân vật chính không thể ngờ tới được.
Thiên Tùng: Ừa. Vậy còn theo Trúc?
Thanh Trúc: Mình giống Ngân. Cũng phải tùy chuyện mà nói dối. Có một chương trình mình đi quay. Do bà mình mất nên thành ra mình cũng phải nói thẳng, nói gia mình như vậy. Mình không nên bịa chuyện. Nó không đúng.
Thiên Tùng: Đúng rồi. Có gì thì nói đó thôi.
Thanh Trúc: Như vậy người ta sẽ thông cảm cho mình được.
Thiên Tùng: Hai bạn nói dối ai nhiều nhất? Bố mẹ hay bạn bè? Trúc trước đi.
Thanh Trúc: Mình nghĩ mình nói dối bạn bè nhiều nhất. Bố mẹ mình cũng thuộc dạng khó, không cho mình đi chơi. Nên mình hay viên cớ là mình đi học để mình từ chối những cuộc đi chơi đó.
Thiên Tùng: Còn Ngân?
Thảo Ngân: Không biết nói dối ai nhiều hơn nữa. Ai mình cũng nói dối gần như nhau. Mà thật lòng mà nói, tui là một con người ít nói dối.
Thiên Tùng, Thanh Trúc: Vừa mới kêu nói dối nhiều nha. Kì cục nha.
Thảo Ngân: Cái đó là mình nổ thôi chứ thật ra mình không có nói dối nhiều.
Thanh Trúc: Nói nhiều quá không biết mình nói gì.
Thiên Tùng: Đúng rồi. Nói nhiều quá sao mà nhớ được.
Thảo Ngân: Mọi người làm như mọi người là tui á. Mọi người biết hết tất cả vậy.
Thiên Tùng: Mọi người nghĩ nói dối giải quyết vấn đề nhanh hơn hay làm sao mà mọi người lại nói dối?
Thảo Ngân: Có những chuyện mình không muốn người khác biết về mình. Giống như những chuyện rất tế nhị, rất nghiêm trọng ảnh hưởng đến cuộc đời mình thì mình dung cách nói dối. Nhưng nhiều khi nói dối đem đến tác hại không lường được. Giống như ba mẹ nói dối mình vậy đó. Trời ơi! Hồi xưa bị dụ hoài à.
Thanh Trúc: Hồi nhỏ mình hỏi mình sinh ra ở đâu.
Thiên Tùng: Rồi nói mình được lụm ở bãi rác về.
Thảo Ngân: Mẹ tui thường đem luật pháp ra nói dối. Mày thế này thế kia sẽ bị bắt vô trại cải tạo, vô tù lum la hết.
Thiên Tùng: Cho tới tận năm cấp 2 Tùng mới biết là Tùng được mẹ đẻ ra chứ không phải là lụm ở bãi rác.
Thanh Trúc: Đúng rồi! Mình cũng vậy đó.
Thiên Tùng: Vậy có ai bị nói dối chưa nhỉ? Ngân bị chưa
Thảo Ngân: Giống như hồi nhỏ mày được lụm từ bãi rác đó. Đó không phải nói dối thì là gì.
Thiên Tùng: Vậy thái độ của mọi người như thế nào khi mình biết bị nói dối?
Thảo Ngân: Tùy nha. Ví dụ như ba mẹ nói mình được lụm từ bãi rác thì mình nói mẹ ba xạo quá à.
Thiên Tùng: Mẹ ba xạo quá à.
Thảo Ngân: Còn ngược lại mẹ sẽ bảo “Thì ra mày nói dối tao. Đúng là không tin mày được mà. Mày lừa dối tao.”
Thanh Trúc: Đến bây giờ tui mới biết mình không phải bị lụm từ bãi rác.
Thiên Tùng: Ví dụ bây giờ có một người bạn chơi rất là than lại nói dối mình một cái gì đó, một vấn đề khá là nghiêm trọng thì phản ứng của mọi người sẽ như thế nào?
Thảo Ngân: Chắc tui thái độ bất ngờ. Surprised! Ơ! Thì ra mày nói dối tao. Thì ra tao chỉ là công cụ để mày nói dối thôi. Lúc đó thất vọng lắm. Sau đó sẽ lườm, né tránh.
Thanh Trúc: Nói sai mà mắc mớ gì mình phải né tránh nó?
Thảo Ngân: Né tránh để khỏi động long. Tui là con người tình cảm, dễ động long trước điều gì đó. Hiểu không?
Thanh Trúc: Ồ!

Thảo Ngân: Nên mình phải né tránh.
Thiên Tùng: Trời ơi! Vậy bây giờ mình trở lại với bố mẹ đi ha.
Thanh Trúc: Trời ơi lại bố mẹ.
Thiên Tùng: Có bao giờ bạn nói dối với bố mẹ mà bị phát hiện và bố mẹ giận các bạn không?
Thanh Trúc: Tui nói với bạn nghe nè. Lúc mà tui đi học nha. 4 giờ học xong. Tui hay nói với bố mẹ là 4 giờ rưỡi. Lúc bố mẹ rước sớm, thấy tui ra. Thế là bố mẹ la tui, giận tui. Nửa tiếng đó chơi với bạn bè với đi net nữa.
Thiên Tùng: Đi net à. Ghê.
Thảo Ngân: Cái này không phải nói dối với bố mẹ mà nói dối với anh hai. Hồi đó anh hai tui kị việc tui đi net dữ lắm. Trước giờ nói dối ba mẹ thì ba mẹ không lần nào giận tui hết dù biết. Nhưng khi nói dối anh hai vụ đi chơi net. Ổng nói là “Tao cấm mày vô quán net. Con gái con lứa vào net sao coi được.” Tui kể mấy người nghe nha. Vui lắm. Hồi đó mỗi lần tui vô quán net mà ổng thấy tui là ổng nắm đầu tui đi về à.
Thanh Trúc: Trời ơi.
Thảo Ngân: Hồi đó vô quán net là chơi Audition, đủ loại game.
Thanh Trúc: Biết chơi PUBG không?
Thảo Ngân: PUBG không chơi net.
Thiên Tùng: PUBG máy tính chơi khó lắm.
(3 người cùng tám)
Thiên Tùng: Các bạn có thấy mình lái hơi xa rồi không? Trở về với bố mẹ đi ha.
Thảo Ngân: Chắc chương trình sau này có chủ đề đi net.
Thiên Tùng: Đó cũng là một vấn đề của tuổi teen
Thiên Tùng: Có khi nào bạn nói dối, muốn đi xin lỗi bố mẹ mà không dám không?
Thanh Trúc: Bây giờ thời đại thông tin mà. Mình cứ nhắn tin nếu mình không nói được. Bố ơi con xin lỗi bố các thứ. Tuy gián tiếp nhưng giúp mình đỡ cảm thấy có lỗi. Còn Ngân thì sao?
Thảo Ngân: Không xin lỗi kiểu như Trúc được. Tại cảm thấy điều đó không chân thật. Tui có ý này “Ba ơi! Con xin lỗi ba mòa.” Có lỗi là sẽ dẹo xin lỗi ba mẹ. “Mẹ ơi! Con xin lỗi mẹ. Con biết lỗi ùi.”
Thanh Trúc: Tui không bao giờ nhõng nhẽo kiểu vậy luôn đó.
Thảo Ngân: Vì không thích phụ thuộc quá vào mạng xã hội. Cái đó sẽ gây mất tình đoàn kết gia đình.
Thiên Tùng: Tùng với mẹ Tùng có cái này vui lắm. Cãi lộn gì cũng cãi trên tin nhắn. Mẹ Tùng nằm trong phòng mẹ còn Tùng nằm trong phòng Tùng. Hai mẹ con nhắn tin qua lại. Một hồi cãi xong sẽ làm hòa trong tin nhắn. Vừa cãi xong ra ăn cơm như bình thường. Như chưa có gì xảy ra.
Thảo Ngân: Cũng hài lắm nha. Cãi lộn xong mẹ vào comment hình tui. Con gái xinh quá mà lỳ quá ai thương. Chuyên gia luôn.
Thiên Tùng: Lần nói dối nào bạn hối hận nhất?
Thanh Trúc: Có một lần bạn của mình bị ung thư. Mình không biết. Mình bị mất liên lạc với bạn đó. Bạn đó nói dối mình là đi du học nhưng thật ra bạn đó ở bệnh viện để chữa trị. Mình không biết. Mình nói dối bạn là không bay qua đó thăm được. Sau đó mới biết bạn đó đã mất rồi. Mình cảm thấy rất ân hận mặc dù bạn đó nói dối mình trước.
Thảo Ngân: Mình thường không nói dối những chuyện to tát. Chỉ những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống thôi. Nói thiệt chắc quay số này xong không dám nhìn mặt ba mẹ, thầy cô luôn đó.

Thanh Trúc: Chắc vậy rồi. Biết sao giờ lỡ nói rồi.
Thiên Tùng: Lỡ nói rồi.
Thảo Ngân: Mình chỉ đang thành thật với chính mình thôi.
Thiên Tùng: Nhân tiện có camera ở đây, có ai muốn nhắn gửi lời xin lỗi với ai đó không?
Thảo Ngân: Hello ba! Sau những ngày tháng con gái bất hiếu của ba đã nói dối ba nhiều lần. Sau đợt này con sẽ thành thật với ba hơn nữa. Ba hãy luôn đặt niềm tin vào con gái của ba he.
Thanh Trúc: Chào ba. Chào mẹ. Con hay xin lỗi qua lời nhắn, qua video. Hiện con đang đối mặt với quá nhiều thứ nên con hơi bị stress. Với những lời con thốt ra, con mong ba mẹ hãy tha lỗi cho con. Love you.
Thảo Ngân: Saranghaeyo.
Thiên Tùng: Cảm ơn hai bạn khách mời đã đến đây và chia sẻ những điều về bản thân mình. Thiên Tùng mong sau buổi trò chuyện ngày hôm nay thì các bạn khán giả của teentag sẽ nhìn thấy và rút ra được những tình huống, những câu chuyện của chính mình, để dần tập bỏ đi thói quen nói dối và luyện tập thói quen chia sẻ thật lòng nha.

